TẢN VĂN

Trọn vẹn một vầng trăng

Trọn vẹn một vầng trăng

Tháng mười vừa kịp về bên núi với những cơn gió heo may tinh nghịch đùa vui len lỏi vào tàng cây cao vút, cuốn theo những chiếc lá vàng xoay nhẹ trong hư không rồi nằm êm xuống đất, tạo thành một chiếc thảm vàng trải dài mênh mông giữa cánh rừng già cô tịch. Lá làm bạn với cỏ non, lá phơi màu trên tảng đá xanh rêu, lá lãng du bên dòng suối trong veo, lá tràn ngập cả lối đi rồi từ từ hóa thân vào đất mẹ thơm mềm. Cái nắng vàng ươm chỉ còn vương chút nơi đầu tán lá, trả lại cho đời một vẻ đẹp dịu êm. Đồng cỏ cũng thu mình lại giữa hanh hao chỉ còn trơ gốc rạ, cơn gió se lạnh đầu mùa nhảy phập phồng hong khô mặt đất, khiến chúng bắt đầu bị nứt toác, trơ trọi màu cỏ úa xác xơ. Hai bên bờ những bông lau lặng lẽ trở mình trắng xóa, như muốn tựa nương vào làn gió đi trọn cuộc hành trình sinh diệt cuối mùa trôi. Có chú chim buồn rầu lẻ bạn đứng phơi mình dưới nắng, giũ lớp bụi bạc mờ trên bộ lông sau một ngày di trú, vươn chiếc mỏ dài uống cạn khô giọt nước suối đầu nguồn… Có phải chăng những hoang tàn đó, là thay đời đổi kiếp, chuẩn bị cho một cuộc hồi sinh theo quy luật tuần hoàn.

Những ngày này…

Núi vẫn tĩnh lặng bất biến với thời gian, những nhộn nhịp, ồn ào của chốn phồn hoa đô thị dẫu có mạnh mẽ thế nào thì khi va vào vách núi, chưa kịp nói lời từ biệt cũng đều vội vã hóa tàn tro.

Đêm nay!

Vầng trăng thượng huyền đã treo lơ lửng trên hai hàng cây thông già trước cửa và tan ra trong màn đêm tĩnh lặng, chừng như vẫn còn lẩn khuất đâu đây với một làn hương thanh khiết nhẹ nhàng mộng mị, tiêu dao tự tại giữa núi rừng. Gió từ lòng suối thổi lên mang theo cả hơi sương lạnh ùa vào trong am khiến tôi khẽ rùng mình. Ngoài hiên, sư phụ đang lặng lẽ khơi bếp hồng để nấu một nồi nước pha trà, tiếng nổ tí tách từ đám củi khô đang cháy phả ra hơi ấm vấn vít với làn khói trắng đục mờ, lan tỏa khắp không gian, quyện vào những trang kinh cổ kính vẫn còn thơm mùi lá bối chờ người hữu duyên về khai thị. Lặng trong thinh không là những bài kinh tụng niệm theo nhịp mõ đều đều vọng lại từ chiếc băng cassette xưa cũ.

Tôi lại gần bên bếp và ngồi xuống bên thầy dưới ánh trăng tròn vằng vặc. Nhâm nhi tách trà giữa đêm khuya trầm tĩnh mà yên ắng, tôi mới cảm nhận rõ sự tự do của vầng trăng treo giữa hư không vẫn thủy chung rót xuống trần gian thứ ánh sáng lung linh huyền ảo, lặng lẽ tỏa sáng khắp nhân gian, soi lối cho ai lầm đường lỡ bước. Trước đó sư phụ cũng đã làm thật nhiều đèn lồng, thắp sáng dọc con đường thiền hành từ suối dẫn về am, không khí cuối Thu, đầu Đông bỗng trở nên ấm hơn bao giờ hết, việc thiền hành cũng khiến tôi thấy thú vị nhiều hơn.

Cầm tách trà trên tay, thầy trầm ngâm nói với giọng nhỏ nhẹ tâm tình:

“Ẩm trà, thưởng nguyệt, vịnh trăng cũng là một cách để tu tâm, cần một trái tim thanh đạm.”

Phải rồi, khi đang tắm mình trong vầng trăng vằng vặc ấy, phải biết làm cho vầng trăng ấy sáng tỏ thêm lên, nếu cứ mãi chạy theo thú vui trăng gió bên ngoài sẽ khiến vầng trăng chân thật nơi chính mình bị khuất dần vào bóng tối. Vầng trăng là sự biểu hiện của tâm thanh tịnh, trong sáng, tròn đầy khi đã gột sạch những cụm mây vô minh phiền não, những tị hiềm đố kị nhỏ nhen và cả những lăng xăng điên đảo ở trong lòng.

Cứ thế, lời dạy của thầy toát ra từ phong thái điềm đạm, uy nghiêm, giản dị và đầy lòng từ mẫn, như dòng suối Từ âm thầm tuôn chảy, nuôi dưỡng tâm hồn của một hành giả vẫn còn đang chập chững bước đi trên con đường đạo thênh thang. Nhờ vậy mà tôi vững tâm hơn với chí nguyện xuất thế của mình. Bây giờ tôi mới hiểu lời thầy có giá trị biết nhường nào: “Chiếc áo thoát tục được tô điểm bởi tâm từ, người xuất gia an nhiên giữa dòng đời bất biến nhờ hương đạo hạnh”. Tôi thầm nguyện sẽ cố gắng chế tác cho mình một vầng trăng miên viễn tròn đầy, ngõ hầu báo đáp công ơn của thầy trong muôn một.

Trời lãng đãng hơi sương, không khí về đêm phần nhiều se lạnh. Tôi ngồi nép bên bếp lửa hồng nghe đâu đây mùi hương trầm thoang thoảng, chợt thấy lòng mình ăm ắp sự bình yên.

Tác giả: Cỏ Phong Sương

Trọn vẹn một vầng trăng - Cỏ Phong Sương Trọn vẹn một vầng trăng
Trọn vẹn một vầng trăng – Cỏ Phong Sương

Lời bàn:

Trọn vẹn một vầng trăng – Cỏ Phong Sương là một bản hòa phối nhịp nhàng giữa cảnh vật và con người. Cảnh tháng Mười được tác giả vẽ lên trong một bức tranh của thiên nhiên đẹp đẽ lạ thường từ những điều đã cũ. Vẫn cây, vẫn lá, vẫn gió heo may và cuống rạ trơ lại trên cánh đồng, vậy mà ở đây lại thơ mộng như chốn bồng lai ở chốn xa xăm không thuộc về trần thế. “Chiếc lá vàng xoay nhẹ trong hư không rồi nằm êm xuống đất” – dùng động tả tĩnh, dường như am nhỏ của tu sĩ nằm giữa núi rừng cách xa cuộc sống con người, khiến tác giả có thể thưởng thức trọn vẹn cảnh sắc mà không bị quấy rầy hay bởi chính trong tâm của tu sĩ đã đủ tĩnh lặng để nhận ra mọi chuyển động bé nhỏ của không gian xung quanh. Gió heo may, sắc nắng trên đầu lá, lá vàng rơi êm nhẹ, đồng cỏ, bông lau, chú chim lẻ bóng – bức tranh cuối thu với sự tàn úa, đi về cuối cùng của mỗi loài, cuối mùa, cuối năm nhưng vẫn có vẻ đẹp riêng. Bức tranh ấy cũng uyển chuyển đem tới triết lí mà tu sĩ gửi gắm: muôn loài đều có quy luật riêng, sinh lão bệnh tử, chẳng thể nào tránh được, giống như chiếc lá kia, xanh tươi mơn mởn, sống hết mình, để rồi khi trở về đất mẹ thơm mềm, hóa thân thành đất rồi trở lại thế gian trọng một hình hài mới. Và ở hình hài nào, ở thời khắc nào, chúng cũng có vẻ đẹp riêng, con người chúng ta cũng thế, vậy nên hãy tận hưởng mọi khoảnh khắc sống, vui vẻ và chan hòa.

Đêm, khi vầng trăng giữa tháng mọc lên cuối chân trời, từng chi tiết về cuộc sống tu sĩ được miêu tả đầy đủ, chân thực, khói bếp lách tách củi khô của sư phụ, tách trà ấm giữa hơi sương lạnh, dường như chúng ta có thể thấy được làn khói trắng mỏng manh ấy hiển hiện trước mắt. Trọn vẹn một vầng trăng không chỉ trọn vẹn bởi hình hài viên mãn, Cỏ Phong Sương lại một lần nữa đưa ra triết lí cuộc đời. Trăng, vẫn tháng nào cũng thấy, nếu không có tâm thái ngắm nhìn thì vầng trăng ấy cũng chỉ như ngọn đèn lơ lửng trên cao, chẳng có gì đặc biệt, nhưng nếu ta ngắm trăng bằng lòng yêu mến muốn thưởng thức, muốn hòa vào thiên nhiên tươi đẹp ấy thì vầng trăng mới thực sự trọn vẹn trong mắt người ngắm nhìn. Tâm trong sáng, trăng đẹp càng thêm đẹp, đầu óc rối bời nhiều tạp niệm, khó thấy sự thảnh thơi, khó cảm nhận được hết cái đẹp thiên nhiên. Cần phải để tâm thực sự thoải mái, an nhiên, mới cảm hết được vẻ đẹp xung quanh ta trọn vẹn.

Trọn vẹn một vầng trăng là một bức tranh đẹp của thiên nhiên, của con người, tác giả Cỏ Phong Sương cũng đã khéo léo chuyển đạt những thông điệp tới cho người đọc nhưng không khiến bạn đọc chán chường. Quy luật cuộc đời, tâm thế nên có, mỗi chúng ta sẽ có cách đánh giá, nhìn nhận khác nhau, đến với chân tâm bằng cái đẹp. Cám ơn tác giả.

Tags
Show More

Related Articles

1 thought on “Trọn vẹn một vầng trăng”

  1. Trọn vẹn một vầng trăng của tác giả Cỏ Phong Sương làm tôi có cảm giác như được nghe một bản nhạc du dương, ngắm chiếc lá vàng và nhâm nhi một tách trà thơm ngọt.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close