TRUYỆN NGẮN

Đi qua đêm tối

Đi qua đêm tối

Loan đặt gói đồ xuống trên bậu cửa. Cô ngoái đầu ra phía sau, giật giọng gọi thằng bé đang lúi húi gần chiếc xe đạp.

– Cường ơi, vào đây con.

Cậu nhóc nghe mẹ gọi nhưng không vội trả lời. Nó lau mồ hôi trên trán, vặn nốt con ốc cuối cùng gần vành xe. Dùng tay xoay bàn đạp, khi thấy hai chiếc lốp chuyển động đều đặn nó mới nở nụ cười. Thỏa mãn với thành quả nho nhỏ của mình, Cường đứng dậy khệ nệ bưng thùng dụng cụ vào nhà. Những thứ bên trong như búa, tua-vít, thước dây… là tài sản nó mua được bằng tiền tiết kiệm của bản thân nên Cường rất quý và luôn giữ gìn cẩn thận.

– Xe như thế nào rồi con?

Loan cất tiếng hỏi, tay thoăn thoắt mở các bao đậu phộng đặt ra giữa nhà. Căn nhà lụp xụp, nằm sâu trong con ngõ phía cuối đường Lê Lợi. Nơi đây tập hợp phần lớn người lao động nghèo, dân tứ xứ đổ về thành phố kiếm kế sinh nhai. Một mùi ẩm mốc bốc lên từ đám quần áo vắt trên thanh sào. Loan thoáng ngẩng đầu dậy. Dường như mùi vị đó từ lâu đã trở nên quá đỗi quen thuộc với cô.

– Xe bị thủng lốp và lỏng xích mẹ ạ. Con vá lại rồi, căng dây xích ngon lành.

Cường đáp lời mẹ, vẻ mặt hân hoan không giấu được. Nó hiểu, chiếc xe là cần câu cơm của gia đình. Là công cụ quan trọng nhất để mẹ nó kiếm tiền trang trải cho cuộc sống hằng ngày.

– Nay đậu nhiều mẹ nhỉ? Tối nay mẹ định bán ở đâu?

Loan chậm rãi xáo đậu, đong từng chén rồi đếm thầm trong miệng.

– Cũng được năm chục chén con ạ. Vậy là chia ra khoảng bốn mươi gói.

– Ù uôi. Nhiều phết mẹ nhỉ. Liệu đêm nay bán có hết không ạ?

Loan mỉm cười, đưa mắt nhìn con trai. Cô biết tấm lòng hiếu thảo của nó, chưa khi nào thôi lo lắng cho mẹ. Đã nhiều lần, nó bảo cố làm bài tập xong sớm rồi theo mẹ đi bán đậu. Thế nhưng, Loan không muốn con mình chịu khổ. Cô muốn Cường chuyên tâm học hành, đặng tương lai sau này sáng sủa hơn. Đời cô đã vất vả, đến nó phải cố gắng mới khá lên được.

– Chắc là được. Tối nay mẹ đi sớm, mấy ngày cận Tết này quán nhậu sẽ đông khách lắm.

Cường ngẫm nghĩ rồi nói khéo.

– Mẹ cho con đi với nhé. Nay sắp nghỉ hè, bài vở cũng không có.

– Thế thầy cô không giao bài tập hè à? Hồi đấy mẹ đi học, nghỉ hè cũng có nhiệm vụ về nhà đấy con ạ. – Loan ôn tồn bảo.

– Dạ có ạ. Mỗi hai bài Toán với bài làm văn, con xử lý hết vào tối hôm kia rồi.

Cường trả lời, miệng cười toe toét. Loan trầm ngâm giây lát.

– Nhưng con chưa đi bán lần nào. Khổ lắm chứ không vui gì đâu con ạ.

Nó lại nằn nì.

– Không sao đâu ạ. Nam nhi mà, có tí khổ mà không chịu được sau này làm sao kiếm tiền nuôi mẹ ạ.

Loan phì cười, cốc đầu con trai.

– Dẻo miệng gớm nhỉ. Thôi được rồi, tối nay cùng đi với mẹ. Hứa là không được than mệt đâu đấy nhé.

– Dạ vâng ạ.

Cường hí hửng đáp, đoạn nó phụ mẹ cho đậu vào các gói nhỏ rồi xếp chúng vào một chỗ. Hai mẹ con cười nói, lên kế hoạch những chuyện cần làm cho tối hôm đó.

Bên ngoài, nắng chiều đã tắt từ lâu. Bóng tối dần buông xuống lòng thành phố, phủ tấm màn đen quen thuộc trùm lên vạn vật.

*          *          *

Phố đã lên đèn.

Văng vẳng tiếng rao xa của những người bán hàng rong về muộn. Âm thanh bị nhấn chìm giữa tiếng ầm ĩ của dòng xe cộ tấp nập. Những tiệm ăn lề đường dọn sẵn bàn ghế trên vỉa hè, đợi chờ thực khách ghé vào trong cơn đói bụng bất chợt. Nhìn làn khói nghi ngút bốc lên từ nồi nước hầm của một xe hủ tiếu, Cường bỗng thấy bụng sôi réo lạ thường. Đang tuổi ăn tuổi lớn, chỉ hai bát cơm với cá kho hồi nãy chẳng thấm vào đâu với cậu thiếu niên mười bốn tuổi. Nó đánh mắt sang hướng khác, cố quên cơn đói đang ngày càng rõ rệt.

Đèo con trai phía sau, Loan chầm chậm đạp xe đến nơi bán. Những quán nhậu giờ này bắt đầu đông khách. Theo dự tính của mình, nếu thuận lợi, cô sẽ bán đến hai mươi hai giờ đêm rồi sẽ trở về nhà. Nghĩ bụng, cô vững tin đạp xe nhanh hơn. Ánh đèn loang loáng hai bên đường dần lùi lại phía sau. Bóng hai mẹ con xa dần trên phố, hòa vào dòng người nhộn nhịp đa sắc màu.

– Bán gì đấy nhóc?

Tiếng một người đàn ông vang lên khi nhác thấy Cường ôm rổ đậu đi ngang qua. Nghe tiếng hỏi, nó liền quay người lại đáp.

– Dạ cháu bán đậu phộng ạ. Chú mua ủng hộ giúp cháu nghen.

Thấy thằng nhóc lễ phép, người đàn ông gật đầu ra vẻ hài lòng. Đoạn gã hỏi những bạn nhậu ngồi chung bàn, ra hiệu có nên mua hay không. Chẳng biết họ trao đổi những gì, Cường chỉ nghe loáng thoáng như kiểu thức ăn quán nhậu sắp mang ra, không nên mua những thứ khác. Ấy thế nhưng, người đàn ông kia vẫn quay lại hỏi.

– Đậu bán thế nào nhóc?

Cường đáp.

– Dạ một gói hai mươi nghìn ạ. Đậu luộc thơm và bùi lắm chú.

– Vậy lấy chú hai gói.

– Vâng ạ. – Cường trả lời, đặt rổ đậu xuống rồi lấy hai gói đưa cho khách. Người đàn ông móc ví ra tờ năm mươi nghìn trả tiền đậu, đoạn nói.

– Khỏi thối nhé.

Cường cảm ơn rối rít, nhanh chóng bỏ tiền vào túi. Nó nhanh chóng di chuyển qua những bàn khác để mời chào thực khách. Cách đó không xa, thấy con trai bán được hàng, Loan nở nụ cười nhưng nhanh chóng tắt ngấm. Tự dưng cô xót xa cho phận mình, bản thân bươn chải kiếm sống nuôi con vậy mà giờ lại để Cường đi theo phụ giúp. Nó còn bé quá, chịu khổ sớm thế này rồi đây lớn lên sẽ nghĩ thế nào về cuộc đời. Bất giác, Loan thấy thương con vô chừng. Nhìn Cường mời chào khách, buộc từng gói đậu mà sao trông chững chạc, nhẫn nại thế. Giá như… Cô lắc đầu, cắt đứt dòng suy nghĩ. Tập trung bán hàng đặng còn về sớm với con. Nghĩ được vậy, Loan tiến vào giữa quán nơi tập trung rất đông khách khứa.

Một đời chồng, một đứa con, chừng đó vẫn chưa khiến nhan sắc Loan phai tàn. Sự khổ cực dường như chỉ làm nét đẹp thời con gái của cô thêm phần đằm thắm, mặn mà. Không ít lần khi mời bán đậu, nhiều gã đàn ông cố trình trêu ghẹo cô. Thậm chí, có những người còn làm quen ngỏ ý muốn tiến tới yêu đương. Cô từ chối tất cả, không muốn con trai mình phải lo lắng và chịu những lời đàm tiếu. Nhiều đêm trở về nhà, khi Cường đã ngủ say, cô mới trở mình với những suy tư của bản thân. Nhìn gương mặt hồn nhiên của nó, Loan càng tự nhủ phải cố gắng hơn để nuôi con ăn học đàng hoàng.

– Mua đậu ủng hộ em anh ơi. Đậu luộc nhắm chờ mồi ra anh nè.

Loan cất giọng mời chào khi đến gần một bàn khách. Đó là một đám thanh niên còn rất trẻ, áo quần thời thượng cùng mùi nước hoa phảng phất. Những tên con trai trông bảnh bao, tóc tai chải chuốt nhưng lại ốm tong teo, thiếu sức sống. Những cô gái bên cạnh lại tươi tắn và tràn đầy năng lượng tuổi đôi mươi.

– Không mua đâu. – Một giọng cộc lốc đáp lại.

Loan kiên nhẫn tiếp lời.

– Mua ủng hộ em đi anh chị. Gói đậu có hai chục nghìn thôi à. – Vừa nói cô vừa tiến lại gần một cô gái trẻ trong bàn.

Cô ta vừa bấm điện thoại vừa trao đổi điều gì đó với bạn bè bên cạnh. Tuy nhiên, khi thấy cánh tay mang gói đậu của Loan đưa lại sát bên, cô gái trẻ tỏ vẻ khó chịu ra mặt. Ả nép người ra sau, tránh né Loan.

– Hôi quá. Tránh ra giùm đi. – Ả nhăn mặt thốt lên.

Tên con trai bên cạnh lên tiếng phụ họa, đưa tay gạt phắt gói đậu của Loan đang cầm.

– Người ta đã bảo không mua mà cứ sát lại gần là sao? Sao bà mặt dày thế?

Liếc nhìn gói đậu nằm dưới đất, Loan lập tức xin lỗi rồi quay ra nhặt lên. Cô quá quen với điều này nên chẳng hề bận tâm. Bọn thanh niên ngồi đấy chỉ đáng tuổi em út của cô, vậy mà khi mời chào Loan luôn gọi chúng là anh chị. Bởi lẽ, muốn bán được hàng thì chút khó chịu ấy đâu có nghĩa lí gì. Loan bỏ đi sang bàn khác. Ngước nhìn về phía Cường, cô thở phào khi thấy nó không chú ý đến sự việc vừa nãy.

Quán nhậu mà Loan và con trai đang bán đậu có diện tích khá lớn. Gần trăm bàn khách đang ngồi trên khu đất rộng, tiếng chạm cốc, tiếng cười nói rôm rả vang lên liên hồi. Không gian đậm mùi bia và thức ăn hòa lẫn vào nhau. Giữa khung cảnh đó, với hàng trăm gương mặt người đủ các sắc thái khác nhau, dáng hình hai mẹ con cứ len lỏi giữa các bàn nhậu. Họ kiên nhẫn mời chào khách mua đậu, với nụ cười thân thiện thường trực trên môi dù thái độ nhận lại có là gì đi nữa.

Đêm dần trôi về khuya.

Gió lạnh từ đâu kéo tới, lê những bước dài mỏi mệt trên đường phố. Đèn đường nhập nhoạng khi mờ khi tỏ. Một chiếc xe phân khối lớn xẹt qua mang theo tiếng cười như điên dại của đám thanh niên đi bay đêm. Bóng tối nhanh chóng nuốt chửng lấy âm thanh ấy, đưa mọi thứ trở lại với trật tự vốn có.

Trong cảnh tranh tối tranh sáng, hai mẹ con người phụ nữ bán hàng rong đang ngồi bên lề đường, dưới mái hiên một tiệm bán áo quần đã đóng cửa từ lâu. Đếm lại số đậu bán được, người mẹ nhẩm tính trong miệng.

– Hôm nay bán được đấy chứ. Bốn mươi gói giờ chỉ còn ba gói.

Cường móc trong túi ra một nắm giấy bạc đã hơi nhàu nhĩ.

– Mẹ xem, con có bảy mươi lăm nghìn nữa nè.

Loan nhìn con thắc mắc.

– Tiền đâu mà con có thế?

Cường trả lời.

– Dạ khách cho đấy ạ. Có mấy khách mua còn thừa tiền nên cho con.

Biết rõ lí do, Loan ôn tồn bảo con trai.

– Thế thì được. Con trai mẹ giỏi quá. Lần đầu đi bán mà khá ghê.

Cường híp mắt cười hạnh phúc. Cảm giác tự hào xen lẫn phấn khởi trong trái tim bé nhỏ của nó khi giúp đỡ được cho mẹ. Những gói đậu còn thừa, hai mẹ con bóc ăn xem như phần thưởng cho một đêm lao động vất vả.

– Ngày mai mẹ con mình đi chợ nhé. Khuya nay con ngủ trước đi, mẹ thức làm vài việc.

– Mình đi chợ mua gì hả mẹ?

Loan đáp lời con.

– Sắm sửa ít đồ con ạ. À mà quên, lâu lâu mua miếng thịt về nấu bữa ngon cho con trai mẹ chứ.

Nghe mẹ nói vậy, Cường cúi đầu lặng lẽ nói.

– Thôi. Con ăn gì cũng được. Tiền mẹ cứ để lo việc khác ạ.

Loan cười hiền từ, lòng ấm áp khi thấy con trai hiểu chuyện.

– Yên tâm đi, mẹ xoay xở được mà.

– Thật hả mẹ? – Cường reo lên thích thú.

– Ừm. Mẹ nói dối con bao giờ đâu. Thôi ăn nhanh còn về.

Nó vâng lời mẹ, tập trung ăn hết số đậu còn thừa. Vẫn để lại hai gói, sáng mai hai mẹ con ăn lót dạ đỡ phải xài tiền. Vật giá ngày một tăng cao, tiết kiệm được thứ gì hay thứ ấy. Loan nhắc nhở con dọn vỏ đậu vào bao rồi ném vào thùng rác công cộng gần đó. Khi chỗ ngồi đã sạch sẽ, hai mẹ con mới đèo nhau trở về nhà.

Không gian đột nhiên như hửng sáng hơn. Ánh trăng bị mây che khuất chợt hiện ra, vằng vặc giữa bầu trời. Bóng hai mẹ con xa dần trên con đường dài phía trước.

Chầm chậm… đi qua đêm tối.

Tác giả Kì Phong

Xem thêm truyện ngắn hay cùng tác giả

Đi qua đêm tối - truyện ngắn hay Văn học trẻ - Kì Phong Đi qua đêm tối
Đi qua đêm tối – truyện ngắn hay Văn học trẻ – Kì Phong

Lời của BTV đăng bài:

Đi qua đêm tối là một truyện ngắn viết về số phận con người nhưng chứa đựng ánh sáng, hi vọng, tình yêu nhiều hơn bóng tối và những thói xấu được đề cập tới trong tác phẩm.

Một cậu bé còn nhỏ đã biết phụ mẹ bán hàng, cậu bé tỏ ra trưởng thành, hiểu chuyện hơn những đứa trẻ khác, qua vài chi tiết Kì Phong đã cho bạn đọc cảm mến và thương cậu bé hơn.

Câu chuyện cũng sử dụng bóng tối và ánh sáng như những ẩn ý khiến chúng ta không khỏi liên tưởng tới tác phẩm “Hai đứa trẻ” nổi tiếng của nhà văn Thạch Lam. Ánh sáng tượng trưng cho hoa lệ, vật chất bóng bẩy như bề mặt mà nó bày ra. Bóng tối, nơi hai mẹ con lẩn khuất vào đó, lại tượng trưng cho sự vất vả, mưu sinh khốn khó của bao người.  Ánh sáng hiện hữu giữa đêm, chói lòa và thu hút người ta choáng ngợp trong đó, để rồi, vô tình quên mất những tình cảm, đối xử chân thành giữa người với người. Dù vậy, đó chỉ là một phần rất nhỏ của cuộc sống, vẫn có những người tốt, vẫn có người cáu gắt, có người ngồi ăn nhậu trên bàn nhậu toàn đồ ăn ngon, vẫn có người ăn đậu thừa cho no bụng qua ngày để dành dụm tiền mà sống. Đi qua đêm tối – Chỉ là một mẩu nhỏ của hai mẹ con trong đêm bán đậu phộng ở khu phố nhộn nhịp, nhưng những gì đọng lại trong lòng bạn đọc là một câu chuyện lớn của cuộc đời, của số phận. Nét phác họa rất gần ở những con người cụ thể, rồi chầm chậm…đi qua đêm tối, biến mất trong màn đêm, để lại những băn khoăn, trăn trở.

 

Tags
Show More

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close